Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

NHƯ LAI VÔ TÌNH!


NHƯ LAI VÔ TÌNH!

Sinh ra vốn cũng là người,
Ông mang chữ Phật, nghĩ đời sùng tôn!
Tất Đạt Đa vốn có hồn
Bỗng thành vô vị, bỗng chôn tiền đồ!
Là Bụt ở chốn Tây phương,
Là đấng cao quý, là gương tu hành.
Là kẻ đạo hạnh vô song
Sao không giúp xã hội công với bằng?

Như Lai vốn có tấm lòng,
Vốn là đại đức, vốn dòng từ nhân.
Làm Phật hay chốn cõi trần
Tránh xa dương thế, chẳng vương vấn lòng?

Bây giờ xã hội bất công
Ông trên chỗ sáng nhìn không thấy à?
Như Lai vẫn niệm na mô
Vẫn nhận môn đệ, tiền đồ vẫn ngon!

Bây giờ xã hội giàu lên
Nhìn môn đệ Phật cũng thêm chút thèm
Xe hơi, nhà lớn mọc lên
Loại sang với những đường viền xì tin.
Như Lai chắc vẫn lẵng yên
Vẫn hãnh diện lũ "con chiên" của mình.

Kiếp sau thôi chẳng vương tình
Lấy tên họ Thích, tu hành Phật môn.
Sống kiếp thanh tịnh, không buồn
Lại thêm đầy túi, không luồn vẫn ngon!
Từ thằng quan đến con buôn
Gặp đều cúi lạy, lại còn kính tôn!

Ngày 02 - 12 - 2012

KINH DOANH THẦN THÁNH



Đi đâu trên khắp quê hương,
Gặp chùa khấn Phật, thắp hương, cúi mình.
Phật là đức, là niềm tin,
Cho lòng trong sáng, cho minh tâm hồn.
Đi đâu gặp đình, gặp đền,
Cũng thắp hương để thánh thiêng thánh phù.
Thánh thần đâu phải cái kho,
Mà ban lộc đến, mà cho phước về!

Quê mình chữ S đẹp ghê,
Đình chùa, miếu mạo bốn bề mọc lên.
Lại nghe di tích trăm miền,
Nhà nước xếp hạng, cấp tiền đầu tư.
Chùa thì có bác cả sư,
Đình, đền có mấy ông từ đứng lên.
Động đá đẹp như cõi tiên,
Vẽ lên mỏm đá, tạc nên vị thần,
Đây Âu Cơ, Lạc Long Quân,
Đá mọc thành thần, cỏ hóa áo tiên.
Nước từ trong núi - sữa hiền,
Người uống mong hóa thành tiên, thành thần.
Đây Voi Phục, kia Tướng Quân,
Còn hòn đá nhỏ hóa thần Thổ Công,
Hố đá thì hóa Giếng Rồng,
Nhũ đá nhẵn nhẵn, trần trần bảo chi?
Lỗ nhỏ khe đá là gì?
Chắc là mọi thứ thiếu gì cái tên.
Mỗi chỗ một đĩa để tiền,
Kinh doanh thần thánh, thánh hiền có hay?
Ngành văn hóa có tiếp tay,
Sao lỡ để cảnh đẹp đầy vết nhơ?
Đá thành thánh, thánh thành gì,
Mai này đá nở, thánh thì còn không?
Ai đọc xin đừng bảo ngông,
Thánh ngồi không ghế thì mông phải mòn.

Còn gì cảnh đẹp quê hương,
Sao người nỡ để tổn thương thánh, thần?
Nghi ngút khói giữa phong trần,
Ngỡ rừng cháy trụi, ngỡ thần hiển linh.
Ai dè cơn gió vô tình,
Thổi nơi hóa sớ, hóa tiền khói bay.
Giấy trần gian hóa cho ngài,
Thành tiền nơi cõi bồng lai, xứ thần.
Ai ơi giấy vụn gom dần
Một tờ giấy vụn - trăm nghìn cõi âm.

Trách ai tạc thánh, tạc thần
Đá bị mòn dần bởi bị sờ lên!
Nước kia từ những giọt sương,
Nếm mà ngộ độc, mất tiền như chơi.
Văn hóa lầm nên con người,
Chứ đầu là để lừa đời, lừa dân.
Thờ thần là để tu thân,
Phải đâu thần lại cho mình giàu lên.
Thờ Phật để giữ chữ nhân,
Để học đạo hiếu, răn mình ai ơi!

Giữa đường thấy hòn đá rơi,
Ai nhặt hòn đá về nơi thần ngồi,
Đá thành trứng tiên, trứng trời,
Đặt đĩa bên cạnh, ối người bỏ vô.
Vô phúc đá gặp người thô,
Mang về kè ở bụi bờ không thiêng.

Ước gì đi khắp trăm miền,
Xem quê mình có thánh hiền khắp nơi.
Ai ơi vào động đừng ngồi,
Coi chừng ngồi phải thần nơi chốn thiền.